Thế Giới Muôn Màu

Thế giới đầy màu sắc về các lĩnh vực giới trẻ quan tâm!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Về Đầu Trang


Về Đầu Trang
Bất ngờ ngày đầu xuân {PO}




Về Đầu Trang
avatar
Lãnh Giản Ái


Scorpio Số bài : 77
Ngày tham gia : 17/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Bang Sói

Tài sản đã sở hữu
Tài sản :
Scorpio
Số bài : 77
Ngày tham gia : 17/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Bang Sói
Về Đầu TrangBài gửiTiêu đề: Bất ngờ ngày đầu xuân {PO} Wed Jun 04, 2014 9:28 pm

Chia sẻ

Ngày đầu xuân, sau cơn mưa riêu riêu trời đã quang trở lại mang theo hơi thở thơm mát của cỏ cây, của đất trời. Tôi xách hành lí bước xuống tàu- con tàu đã đồng hành với tôi từ Nam ra Bắc. Cuối cùng cũng đến nơi, cũng được về quê hương yêu dấu. Tôi hí hửng ngó nghiêng tìm một chiếc taxi bắt về nhà. Định bụng là thế, ai ngờ lại chả có một mống nào dù chỉ là một cái xe xoàng nhất. Phải thôi quá mười hai giờ đêm rồi mà. Chờ một hồi, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn leo lên một chiếc xe ôm gần đó. Bác tài nổ ga chạy bon bon, xe chạy không nhanh cũng không chậm đủ để tôi ngắm được vẻ đẹp của làng quê, những cánh đồng xanh mơn mởn, những ngôi nhà mái ngói đỏ nay đã phủ đầy rêu xanh, từng làn khói xám xịt bay từ một vài ngôi nhà nào đó còn đèn sáng trưng. Thông thường khói rất độc và ngạt nhưng đối với mùi khói từ bếp luộc bánh chưng sao mà thơm thế, sao mà yêu đến thế. Đối với những kẻ phàm ăn như tôi đó là đồ ăn lót dạ rất hợp lí.

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ vẩn vơ của mình, tôi bị đánh thức bất ngờ bởi cái thắng xe của bác tài khiến tôi suýt nữa ngã nhào xuống đất. Ngây ra năm giây, tôi tỉnh lại lục đục kéo va-li đi vào con ngõ (tối om òm òm), cảm giác được tay mình đang nóng dần, một bàn tay (thô cứng) của một người đàn ông nào đó đang nắm chặt cổ tay bé nhỏ (gầy gò) của mình tôi bất giác quay lại để hưởng giây phút “lãng mạn”, mặt tôi đỏ ửng lên. Lúc ấy tôi như thăng lên thiên đường nhưng dường như thiên ca ca không ưa tôi hay sao mà nỡ tâm đạp tôi xuống tận sâu của địa ngục (đã đạp lại còn đạp người ta thêm vài phát nữa) với giọng nói vô cùng hoành tráng “cô chưa trả tiền xe cho tôi”. “Bùm” một tiếng nổ vang lên trong đầu tôi. Hóa ra từ nãy tới giờ mình mơ ngủ (hậu quả của việc xem nhiều phim romantic là đây)… Nhận được ánh mắt sắc như đao của tử thần tôi luống cuống móc tiền ra trả cho bác tài. Khuôn mặt vốn đã đỏ nay lại còn đỏ thêm vì cái nắm tay của bác tài, xấu hổ quá! Xấu hổ ghê nha~ Đến mức mà tim tôi run bần bật mém nữa rớt vào sọt rác.

Vì không biết giấu mặt vào đâu nên tôi bước nhanh vào trong con ngõ nhỏ đầy quen thuộc, hít một hơi thật sâu tôi vừa đi vừa niệm thần chú “nam mô a di đà phật tớ ăn tốt sống tốt nên ma ơi đừng bám đuôi tớ”. Mắt nhắm mắt mở, miệng lẩm bẩm không ngừng cho đến khi cảm nhận được cái gì đó mềm mềm ướt ướt đang sờ sờ chân mình (XD), tôi mở to con ngươi ra xem, lòng nhẹ nhõm hẳn… thì ra là con Bạch Bạch đây mà cứ tưởng con nào chứ. Vuốt ve nó vài cái cho thỏa lòng mong nhớ, tôi chợt nhận ra một điều lạ thường: “ Bây giờ là ba giờ sáng, trời chưa mọc, gà chưa gáy, người chưa dậy thế quái nào mà con Bạch nó lại chạy lon ton ra đây được nhỉ? Chẳng phải hằng ngày ông bác Khuẩn đã nhốt nó vào rồi sao??”. Suy nghĩ chưa tiêu, tôi đã theo bản năng chạy về nhà trước bỏ lại Suy nghĩ ở khá xa. Do bị các ý nghĩ tiêu cực+quái đản+phong phú kích thích, không đợi mở cửa tôi đã xông ngay vào. Ngay sau đó tôi ngất tập 2, mọi thành viên trong gia đình bao gồm bác Khuẩn, ss Mon, tỷ Yu, Mèo Vamp, boss Lib, bà Kim, bà Sói, chị Vir, dì Ploy, dì Chả, bé Nat, bé Leo…(n)… đang hướng hơn ba mươi con mắt đang nhìn trân trân tôi, tiến hành dò xét tôi. Nhưng khoảnh khắc người nhà nhận ra hàng xóm nhau đó chưa đầy một giây đã biến mất, một phách im lặng cũng không còn, thay vào đó hình ảnh “húp” trà sì sụp đàm đạo của mọi người đã được kích hoạt trở lại bình thường. Tiếng nói chuyện không sôi nổi mà cũng chẳng yên bình đều đều vang lên. Mưa rơi tí tách trong lòng tôi, thật là tàn nhẫn, thật là quá đáng mà!! Người nhà với nhau với nhau mà như thế đấy!! Con cháu về thăm cũng không hỏi nhau câu nào là sao?! Bộ các người bị thay tim tẩy não sau đợt đột kích của lũ người ngoài hành tinh xanh lè bầy nhầy rồi hả???

Thấy tôi cứ ấm ức mãi, boss Lib, dì Chả tới an ủi, vỗ vai động viên tôi.

-“Cháu à!! Đừng để ý mấy người vô tâm đó về phòng nghỉ ngơi đi!!”. Dì Chả vừa nói vừa đẩy tôi về phía cửa phòng.

-“Hí hí hí… Bông nhà ta đã về. Lâu quá không gặp, đừng lo bọn họ nhìn thế thôi chứ… tim nhão như đất sét, nhạt như nước lã… hừm!!”. Boss Lib lên tiếng nhân cơ hội này tranh thủ dìm hàng mọi người. Cô cũng đang rất ấm ức cái gia đình này lắm rồi.

Đảo mắt nhìn xung quanh ngoài mình đang đứng trơ trơ hóa đá ra thì chỉ có duy nhất hai người còn tình cảm mà quan tâm hỏi han. Còn lại.. đang chuyên tâm nói chuyện rôm rả không biết trời trăng mây sao gì cả. Chán nản+ thất vọng tôi lê bước nặng nề về phòng đóng sầm cửa lại. Nằm trên giường có chăn êm đệm ấm thơm tho mà tôi không tài nào ngủ được. Cứ nghĩ đến đời của mình trong 2 tháng ở lại đây tôi lại túa mồ hôi lạnh. Nhưng cuối cùng cái mệt vẫn thắng, tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay và đó cũng là lúc căn nhà đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có từ trước chỉ còn lại tiếng kim giây chạy tíc tắc tíc tắc và tiếng gà gáy “o..o..o..” chuẩn bị chào một ngày mới sắp đến.

“Khò..khò..”. Mới bốn giờ sáng~.
...~~~...
trn ngắn... chẹp k có time...PT bù sau nhé
Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 1 trang